Published at 2020-10-16
Tôi tự hỏi mình, liệu lần cuối cùng tôi can đảm để vượt qua giới hạn của bản thân là bao lâu rồi. Tôi không thể nhớ rõ. Hoặc, tôi có thể trả lời là - ngay bây giờ.
Trước khi đến Thụy Sĩ, tôi có tìm hiểu qua xem ở đây có những hoạt động gì mà mình có thể tham gia được. Kết quả là toàn những trò mạo hiểm, cảm giác mạnh như zipline, nhảy dù, dù lượn hay chèo thuyền trên con sông nước chảy xiết. Có vẻ đều không thích hợp với một đứa nhát chết như tôi. Tôi tự nhủ, đến và được ngắm cảnh thiên nhiên Thụy Sĩ là đã đủ làm mình thỏa mãn rồi.
Ấy thế mà vào một ngày đẹp trời, thằng bạn tôi lại gieo rắc cho tôi một ý nghĩ, hãy thử chơi dù lượn một lần trong đời. Thế là tôi bắt đầu lục tìm hàng loạt video và chia sẻ của những người đã từng chơi dù lượn ở Thụy Sĩ. Tôi thật sự đã bị thuyết phục.
Và ngày ấy cũng đến. Hôm nay tôi sẽ đi dù lượn. Chúng tôi trả phòng khách sạn rồi vào trung tâm Interlaken. Bên dịch vụ dù lượn họ sẽ đón ở đây rồi đưa chúng tôi lên một ngọn núi cao hơn 1000m (ngọn núi này còn cao hơn cả Harder Kulm) - nơi chúng tôi sẽ cất cánh. Quãng đường từ chân núi đi lên trên tôi phần thì háo hức, phần thì lo lắng. Nhưng khi lên đến đỉnh núi, dường như cảnh vật trong trẻo và đẹp như một bức tranh đã làm tan biến mọi sợ hãi trong tôi. Chị phi công hỏi tôi đã sẵn sàng chưa. Nào, bay thôi! Chạy đà vài bước, chúng tôi đã ở trên không. Không thể tin được, giờ đây tôi như một chú chim được thỏa thích bay lượn để ngắm nhìn Interlaken từ trên cao. Interlaken có nghĩa là 'between lakes'. Đó là một thị trấn nhỏ nằm giữa hồ Brienz và hồ Thun. Dưới ánh nắng, nước hồ xanh màu ngọc lục bảo lấp lánh như những viên ngọc quý. Tôi được biết rằng, vào mùa xuân khi các dòng sông băng tan chảy, nước hồ sẽ trở nên đẹp nhất (có dịp tôi nhất định sẽ quay lại vào mùa xuân để kiểm chứng).
Sau khoảng 20 phút bay lượn trên trời, chúng tôi hạ cánh xuống bãi cỏ ở giữa Interlaken. Chúng tôi tạm biệt Interlaken và hướng đến hồ Thun. Bonstetten Park là nơi chúng tôi chọn để dừng chân. Công viên nằm ngay bên cạnh mặt hồ Thun. Có vẻ như, hầu hết là người dân địa phương, họ dành ngày cuối tuần của mình để ra đây picnic, phơi nắng và tắm hồ. Có người còn mang cả bếp nướng, tổ chức một bữa tiệc nhỏ. Dưới hồ, người, chó và thiên nga cùng nhau bơi, cùng nhau tận hưởng làn nước trong mát mà thiên nhiên đã ưu ái ban tặng. Cởi giày, xắn váy lên, tôi lội xuống hồ nước. Giữa cái nắng chang chang của buổi trưa hè, không gì có thể làm người ta dịu lại bằng một dòng nước mát và trong vắt như vậy. Chúng tôi cứ thế ngồi ở mặt hồ, tranh thủ nghỉ ngơi, thả mình vào cảm giác bình yên nơi đây.
Nếu trước đây khi đi du lịch, tôi sẽ rất chú trọng vào việc tìm những quán ăn nổi tiếng để trải nghiệm. Nhưng tôi nhận ra rằng, nếu tôi vừa muốn thăm thú cảnh, vừa muốn đến quán ăn mà mình muốn thì đôi khi sẽ mất rất nhiều thời gian. Mà thời gian lại là thứ tôi không có nhiều, tôi buộc phải từ bỏ một trong hai nguyện vọng của mình. Vì vậy, tôi thường ghé vào quán ăn (mà tôi nghĩ nó sẽ không quá tệ) ngay trên đường mà mình bắt gặp. Và lần này cũng không ngoại lệ, chúng tôi ăn trưa ngay ở một quán bên hồ. Đồ ăn thì không quá xuất sắc nhưng bù lại chúng tôi được ngồi ăn giữa không gian thoáng đãng, hòa mình vào cuộc sống của người dân địa phương.
Sau bữa trưa, xe của chúng tôi lại lăn bánh đến thị trấn Spiez, là một thị trấn cũng trên bờ hồ Thun. Ở đây có khá nhiều lâu đài và bảo tàng để bạn có thể ghé thăm. Nhưng chúng tôi chọn đi dạo quanh bờ hồ, vừa nhâm nhi cái kem vừa ngắm hồ. Nếu có dịp đến đây thì bạn hãy ghé thử Katzenstein - là một đài quan sát giữa một vườn nho nằm trên triền dốc hướng ra mặt hồ Thun. Tôi đã bỏ lỡ địa điểm này khi đến Spiez.
Sau khi trải qua một cơ số khúc cua như đường đua F1, chúng tôi trở về Lucerne lúc trời đã tối muộn (cùng với việc bỏ ngay ý nghĩ nếu ở Lucerne chán quán thì sẽ quay về Lauterbrunnen để chơi tiếp). Không hổ danh là thủ phủ du lịch của Thụy Sĩ, Lucerne mang cho mình vẻ đẹp cổ kính. Nếu Grindelwald hay Lauterbrunnen là một nàng thiếu nữ với nét đẹp trong trẻo, căng tràn sức sống thì chắc hẳn Lucerne là một cô tiểu thư kiêu kì với vẻ đẹp được trau chuốt tỉ mỉ. Chúng tôi kết thúc một ngày dài bằng cách cùng nhau nấu và ăn tối tại Airbnb. (Đây cũng là một tip nếu bạn muốn tiết kiệm khi đi Thụy Sĩ. Chúng tôi dành bữa trưa để khám phá ẩm thực nơi đây còn tối thì sẽ tự mua đồ về nấu ở Airbnb.)
Sau vài ngày hoạt động hết công suất, chúng tôi tự thưởng cho mình một buổi sáng 'sống chậm' hơn. Điều đó có nghĩa là ngủ dậy muộn hơn một chút, đủng đỉnh hơn một chút, tự đi siêu thị gần nhà, mua đồ rồi về nấu bữa sáng, nhâm nhi ly cà phê và tán gẫu đôi ba câu chuyện, rồi mới tiếp tục lên đường khám phá.
Lucerne được bao quanh bởi hồ Lucernce với màu xanh ngọc bích đặc trưng. Dưới ánh nắng, thành phố nhỏ hiện lên lấp lánh và lộng lẫy. Chúng tôi dành khoảng 2 tiếng dạo quanh khu phố cổ rồi ngồi ăn trưa tại một quán ven hồ. Lúc này trời khá là nắng nóng, cộng thêm việc phải đeo khẩu trang trong thành phố vì đông người, chúng tôi quyết định rời phố lên núi... ngắm bò đeo chuông.
Những tưởng viễn cảnh sẽ là bốn đứa thung thăng trên đồng cỏ, thư thái ngắm bò gặm bò cùng tiếng chuông bò leng keng trong gió, nhưng chúng tôi đã... nhầm. Cảm giác chúng tôi phải trải qua là 'tim đập tay run' mỗi khi xe đi qua một khúc cua gấp trên đường đèo (thật sự nếu bạn định đi núi hay đèo ở Thụy Sĩ hãy tìm hiểu trước xem đường đi thế nào, và bạn xế nên có tay lái cứng một chút).
Chẳng mấy chốc mà chúng tôi đã leo đến đỉnh đèo mà ... không tìm thấy chú bò nào. Bù lại, chúng tôi có phần tự hào vì mình đã lên đỉnh, một cảm giác lâng lâng, chân không chạm đất và tưởng như tay đã chạm mây. Chúng tôi nhanh chóng chuyển sang mục tiêu mới, không tìm được bò thì tìm thác nước vậy. Và tất nhiên, chúng tôi phải xuống đèo. Thác nước Berglistüber nằm ở phía bên kia của đèo (ngược chiều với đường chúng tôi vừa đi). Thác được ví von như một viên ngọc quý, nằm ẩn mình giữa những ngọn núi. Cũng vì vậy, chúng tôi cũng phải hỏi rất nhiều người địa phương mới tìm được vị trí của thác.
Nhìn thấy thác nước, chúng tôi hét lên sung sướng như nhận được một phần thưởng xứng đáng cho những nỗ lực 'vượt đèo'. Nó đáng là địa điểm cuối cùng để chúng tôi kết thúc chuyến phiêu lưu này.
Chúng tôi chia tay nhau tại Zurich. Các bạn tôi quay lại Paris, còn tôi thì có đủ thời gian để ăn một bữa trưa trước khi nói lời tạm biệt Thụy Sĩ. Vừa lên tàu ra sân bay thì trời đổ mưa, chúng tôi bảo nhau "Mình may thế đấy!".
Tôi không nhớ đã bao nhiêu lần mấy đứa ngồi trên xe cứ hú hét lên với nhau “Ôi mày ơi đẹp quá!”. Tôi thấy may mắn vì mình đã được trải nghiệm vẻ đẹp của Thụy Sĩ từ mọi góc nhìn, từ bay trên cao những nóc nhà đến xắn quần lội nước, từ thả bộ lang thang trong phố cổ đến những khúc cua trên núi như đường đua F1, từ nông thôn ra thành thị. Và quan trọng hơn, tôi có những người đồng hành tuyệt vời nhất.
Và sau chuyến đi tôi cũng nhận ra rằng, cho dù bất cứ việc gì có vạch ra kế hoạch kĩ càng tới đâu thì vẫn có những lúc mọi chuyện không đi theo đúng hướng mình muốn. Quan trọng là, chúng ta luôn cố gắng nỗ lực, biết chấp nhận thực tế và nhanh chóng thay đổi mục tiêu hướng tới. Cũng như việc chúng tôi đi tìm bò mà lại thành cuộc phiêu lưu kì thú đi tìm thác nước. Sau tất cả những nỗ lực, dù có theo đúng kế hoạch ban đầu hay không, thì chắc chắn chúng ta sẽ nhận được một điều đặc biệt nào đó.
Nếu bạn quan tâm đến khách sạn, Airbnb và các dịch vụ chúng mình đã sử dụng thì hãy đón đọc phần tiếp theo nhaaa!